ĐI HANG AN TOÀN: BÀI HỌC TỪ SỰ VIỆC Ở CÚC PHƯƠNG

0

Ngày hôm qua, tin tức về một anh 33 tuổi đã mất tích tại VQG Cúc Phương đến ngày thứ sáu thì phát hiện thi thể làm mình cảm thấy rất lấy làm tiếc về trường hợp này. Tuy không phải là dân phượt thủ trong việc trekking hay khám phá hang động nhưng chỉ với hành trình thám hiểm Hang Va ngắn ngủi hồi năm đã thực sự giúp mình cảm nhận rõ nét nỗi sợ khi ở trong rừng và trong hang là nhu thế nào, nhất là vào ban đêm.

Ở trong miền Nam, nói về chuyện đi rừng thì ngoài điểm trekking/hikking đi về trong ngày như núi Dinh, rừng Nam Cát Tiên thì dân phượt không ai là không biết đến cung đường Tà Năng-Phan Dũng nổi tiếng với xương sống khủng long trứ danh, hàng năm thu hút không biết bao tour khai thác dắt các bạn trẻ đến đây khám phá trải nghiệm. Ấy thế mà năm 2018, mình ấn tượng nhất là vụ một bạn nam sinh năm 1994 đi cung đường Tà Năng Phan Dũng thì bị lạc với đoàn tại khúc ngã ba, sau mấy ngày mất tích thì lực lượng cứu hộ tìm thấy xác bạn thanh niên ấy tít trong hang sâu với địa hình đá nhấp nhô hiểm trở mà người bình thường khó trèo vào được. Từ vụ này mà tâm lý của mình bị sợ đi thám hiểm vào khu rừng rú bụi rậm, trong đầu mặc nhiên cũng loại luôn cung đường này ra khỏi những địa điểm nếu có đi treckking tại Việt Nam, mặc dù trên Facebook hay Instagram các bạn vẫn đăng ảnh đẹp lung linh checkin ầm ầm. Hồi nhỏ trên Tivi hay chiếu series của chú Bear Grylls nhìn thấy phê và đã dã man nhưng mình biết tự lượng sức mình, chỉ xem cho đã mà thôi.

Cuối năm 2024, khi cảm thấy thể lực đang ở trạng thái tốt nhất thì mình cùng lũ bạn đăng ký tour khám phá hang động. Là người sợ nắng, sợ côn trùng cắn, lại sợ mệt, chảy mồ hôi nhiều nếu đi ngoài nắng nên tour hang động lại đáp ứng được những yếu tố trên. Vừa thử thách bản thân với mấy trò đu dây leo trèo lại vừa được ngắm những tuyệt tác thiên nhiên hùng vĩ trong hang động mà không phải ai cũng có cơ hội nhìn thấy. Tất nhiên bọn mình thông qua Tour Oxalis độc quyền khai thác, đóng hết tiền đầy đủ trước khi đi nên nếu như có gần đến ngày mà mấy đứa bạn của mình đổi ý/bận lịch thì nó mất tiền chứ không ảnh hưởng nhiều đến mình vì tour còn rất nhiều người khác đi cùng, cũng sẽ không sợ bị bùng kèo như anh 33 tuổi vừa thiệt mạng một phần vì đi một mình không có người đồng hành phút cuối.

Trên mạng nhiều người thắc mắc là sao ảnh lại bỏ hết đồ đạc tại cửa hang và không cầm theo cả điện thoại- vật bất ly thân của không ít người. Với tình huống này thì mình cũng từng gặp khi vào hang Nước Nút. Khi đến đoạn phải leo trèo với nhiều khúc cua khó thì việc mang vác balô sau lưng sẽ ảnh hưởng rất nhiều trong quá trình di chuyển nên các anh Tourguide và Porter sẽ yêu cầu tập trung gom hết hành lý của mọi người vào một bãi đất trống rồi tiếp tục di chuyển tiếp, đi vào khám phá xong rồi quay trở ra lấy đồ sau. Đoạn Hang Va cũng tương tự vậy, điện thoại thì ai muốn mang thì mang nhưng phải tự bảo quản vì nếu không có dây đeo mà để rơi xuống nước thì khó mà tìm thấy. Đợt đó mình lúc nào cũng mang theo điện thoại để chụp hình, đeo trên cổ nhưng cũng bị không ít lần va đập vào đá nhọn vì sẽ có đoạn luồn cúi, bắt buộc hai tay phải bám thật chắc để không bị trơn ngã nên không còn tay đâu mà giữ cái điện thoại. Điện thoại đã được dán màn hình nhưng không ốp, chỉ được bọc thông qua một túi chống nước nên mỗi lần va đập kêu “cốp cốp” là lại thấy xót. Bởi vậy với những người không có nhu cầu checkin chụp ảnh nhiều, lại muốn toàn tâm toàn ý khám phá không vướng bận tay chân thì mình hiểu tại sao ảnh bỏ lại đồ đạc hết trước cửa hang. Nhưng vấn đề ở đây là ảnh khá liều khi không có các thiết bị bảo hộ khi vào hang.

Chỉ cần bắt đầu đến đoạn cửa hang là đoàn mình mỗi người được trang bị một mũ bảo hiểm với chiếc đèn pin cùng ba cấp độ sáng được gắn cố định trên nón. Khi đeo vào đầu các anh còn kiểm tra xem đã đủ chặt và an toàn chưa thì tất cả mới cùng đi vào. Bao tay chuyên dụng với độ bám cao cũng được mang vô để tránh những vật sắc nhọn trong hang. Nhớ lại không ít lần cúi người hết cỡ, có lúc tránh tảng đá nhô bên này thì lại đụng khối đá bên kia, nghe âm thanh mũ bảo hiểm va chạm mới thấy tác dụng bảo về phần đầu của nó cao cả ra sao. Anh này được tìm thấy khi toàn thân trầy xước, không nghe nói có đồ bảo hộ, lại được tìm thấy ở một lối ra khác chứ không phải lối vào hang ban đầu nên mình chắc chắn việc tìm lối ra và leo trèo lên các phiến đá để ra ngoài đã tốn khá nhiều sức, bị va đập vào phần đầu và chân tay là không thể tránh khỏi, chưa kể tinh thần sẽ bị hoảng loạn. Ra khỏi hang lại bị lọt hố nhiều khi ảnh lại bất tỉnh và lịm đi luôn ấy chứ vì đi hang chắc chắn là người ướt sũng, người đã nặng hơn một phần vì quần áo ướt nay lại thêm khoản phải trèo lên thì độ khó sẽ nhân lên nhiều lần so với người bình thường leo núi.

Một điều thắc mắc của mình nữa là đợt đi VQG Phong Nha, mỗi khách tham quan đều phải đóng phí khoảng 1.5 triệu, phải kê khai tất cả thông tin của mỗi du khách khi vào tham quan, đặc biệt là yêu cầu phải có Tourguide hướng dẫn đi cùng nên mình mới thấy lạ là hình như VQG Cúc Phương không áp dụng như thế.

Có quá nhiều sự mạo hiểm và không an toàn ở đây nên mới có sự việc đau lòng xảy ra tại VQG Cúc Phương. Qua đây thì mình cũng lướt được rất nhiều các tips hay chia sẻ đi rừng để thêm cẩn trọng hơn nữa và đặc biệt là không đi một mình. Tương lai 5-10 năm nữa chắc chắn mình sẽ tiếp tục khám phá trải nghiệm các hang động level cao hơn và chắc chắn một điều là sẽ đi tour đông người. Cuộc đời còn nhiều thứ hay ho đẹp đẽ lắm, thận trọng một xíu cũng chả sao, đừng để cuộc phiêu lưu thành bi kịch nha mọi người.

You might also like
Leave A Reply

Your email address will not be published.